Điều tôi yêu nhất ở khu rừng không chỉ là màu xanh. Đó là cảm giác mọi thứ đều có nhịp riêng và không cần xin phép để tồn tại đúng như nó đang là.
Ở nhà, tôi giữ lại cảm giác ấy bằng những việc rất nhỏ: mở cửa cho gió đi qua, chạm vào một chiếc lá, dùng chất liệu tự nhiên và để một góc phòng không có màn hình.
Thiên nhiên không cần trở thành một phong cách trang trí. Nó có thể là cách ta nhớ rằng mình cũng thuộc về một hệ sống lớn hơn những lịch hẹn và nhiệm vụ mỗi ngày.
“Khu rừng ở lại trong cách tôi thở, ngay cả khi trước mắt chỉ là một ô cửa nhỏ.”
